Notice: Trying to get property 'post_type' of non-object in /www/wwwroot/hdd-vatly/re_mysql.top1index-top1list.com/wp-content/mu-plugins/post-media-only.php on line 74
ad-inserter domain was triggered too early. This is usually an indicator for some code in the plugin or theme running too early. Translations should be loaded at the init action or later. Please see Debugging in WordPress for more information. (This message was added in version 6.7.0.) in /www/wwwroot/hdd-vatly/re_mysql.top1index-top1list.com/wp-includes/functions.php on line 6131rehub-framework domain was triggered too early. This is usually an indicator for some code in the plugin or theme running too early. Translations should be loaded at the init action or later. Please see Debugging in WordPress for more information. (This message was added in version 6.7.0.) in /www/wwwroot/hdd-vatly/re_mysql.top1index-top1list.com/wp-includes/functions.php on line 6131🎯 Top1Go : LINK ĐẾN NHÀ CUNG CẤP THƯƠNG HIỆU NÀY
😎❤ॐ🤸💪🧘🏻🙏🏻🎧👗🛒🛍️🥾👔🤵🏻🏀🏆🏓⛹️🤼🏃🏻🚴🏼🏋🏻🏌️⛳🏑🛰💅💇 …
Đêm qua học trò nhắn tin hỏi: Năm thanh lọc số 9 có thật không thầy? Có thật sau 9/9/2025, những người rời khỏi mình là những người cần đi, và những người ở lại là định mệnh thực sự của mình? Có một người bạn đã rời đi và sự vắng mặt của bạn ấy đến bây giờ vẫn làm em rất lấn cấn.
Mình bảo em cần gì đợi đến năm thanh lọc, hàng ngày hàng giờ cuộc đời là một dòng chảy, người đến rồi người lại đi, là một lẽ rất tự nhiên trên thế giới này.
Nhớ hồi xem 5cm/s, mình vẫn nhớ cảm giác ám ảnh về việc không gian và thời gian có thể ngăn cách con người ta đến như thế nào. Chỉ thiếu một chữ “duyên”, thì dù đứng ngay trước mặt cũng đánh mất nhau chỉ trong tích tắc.
Hồi chia tay người yêu cũ, mình đã block mạng xã hội, xoá hết tin nhắn, cắt đứt tất cả mọi liên lạc. Ở cùng một thành phố, biết bao bạn bè chung, cùng sở thích ăn uống và bao nơi chốn quen thuộc, nhưng 5 năm chưa bao giờ có giây phút nào tình cờ gặp nhau cả. Thoáng nhác thấy bóng người, cũng là chưa từng thấy.
Lúc còn quen nhau, mẹ của bạn ấy mắc bệnh nặng. Bẵng đi 5 năm, một hôm đang trong lớp dạy tự nhiên lòng mình cứ như lửa đốt và cứ văng vẳng câu hỏi về mẹ của bạn. Nên mình quyết định tháo block, nhắn tin cho bạn hỏi thăm. Khi đó, bác đã trở nặng và một thời gian ngắn sau, bác mất.
Mình có nhắn tin chia sẻ nỗi buồn với bạn. Rồi chúng mình nhận ra sau năm năm, hai con người đã hoàn toàn khác, bao bão giông nông nổi cũng không còn, đã đến lúc mọi thứ bình lặng đủ để dối diện với nhau và làm bạn.
Nên ai cần đến sẽ đến, ai cần đi sẽ đi, ai cần trở lại sẽ trở lại.
Dạo này, mình hay nghĩ về những gì là tự nhiên và những gì là phi tự nhiên. Những gì mà thuận theo thì lòng bớt dằn vặt, và cố chấp thì chỉ như bướng bỉnh cầm cốc nước sôi, đến khi không chịu nổi thì thả tay ra cho tan vỡ.
Người đến người đi là tự nhiên. Sinh li tử biệt là tự nhiên. Nhưng đau buồn và tiếc nuối khi chia lìa cũng là một điều tự nhiên khác.
Mình chẳng hiểu sao có một thời, chính bản thân nghĩ rằng có thể bình thản bước ra khỏi tan hợp biệt li, như một người lữ khách giác ngộ không vướng bụi trần. Đó chỉ là dối lòng. Không gì trên đời đau đớn bằng người mình thương rời mình đi. Vì chọn thương một người, dù muốn dù không, là chọn trao đi một mảnh linh hồn cho một điều không bao giờ chắc chắn, là mất đi thì chắc chắn đau khổ, khóc thương, dằn vặt.
Hồi xem phim “Khi cuộc đời cho ta quả quýt”, nữ chính, trước những điều độc hại, bất công mà mẹ của hôn phu đối xử với gia đình mình, đã mạnh mẽ quyết định chia tay. “Em rất yêu anh, nhưng em còn yêu em nữa”.
Đó là một khoảnh khắc rất iconic và chữa lành. Nhưng nó còn thực tế bởi sau lời chia tay là một năm day dứt giữa hai bên với hơn bảy lần giằng co, níu kéo, là rất nhiều đau khổ, là vô vàn nước mắt, là rất nhiều lần trái tim vỡ tung, loay hoay vá víu rồi lại vỡ tung.
Chỉ cho đến khi khóc đủ nước mắt cần khóc, nói đủ lời níu kéo cần nói, đau đủ sau triệu lần vỡ tan, thì mới thấy giông bão biển bờ lặng sóng, cuộc đời quay trở về trạng thái cân bằng như vốn có của nó. Và khi đó, mới có thể một sớm mai mở mắt, hít một hơi thật sâu, và nhẹ nhõm bước tiếp trên cuộc đời.
Sinh li là vậy, mà tử biệt cũng vậy. Mình có đọc được một câu chuyện truyền cảm hứng trong “Tạng thư sống chết”. Đó là những giây phút cuối đời của người chồng, khi không còn sự can thiệp nào của y tế có thể giúp đẩy lùi căn bệnh nan y, hai vợ chồng đã chấp nhận và sống trọn vẹn cùng nhau trong những khoảnh khắc ấy. Họ đã nói được những lời chưa nói, cởi được những nút thắt trong lòng, và sau cùng, có thể bình thản tạm biệt nhau để mỗi linh hồn tiếp tục bước vào hành trình linh thiêng của riêng mình.
Dù nghe thanh thản là vậy, nhưng mình nghĩ đến cuối cùng sự thật vẫn là một nỗi mất mát không thể bù đắp được, là tiếng khóc than, thở dài vì thiếu vắng. Con người sinh ra vốn mỏng manh yếu đuối và cô độc là vậy, mất đi người mình thương là một vết cứa không dễ gì lành lại. Thời gian trôi qua không bao giờ xoá đi được vết dấu mất mát, chỉ là trái tim của ta đủ rộng mở để bao chứa tất cả nỗi đau mà thôi.
Ba tháng qua là giai đoạn vất vả nhất trong hành trình gần hai năm trị liệu tâm lí của mình. Đó là thời điểm cả bên trong và bên ngoài, vô thức và ý thức, mình quyết định bản thân đã đủ sự vững vàng để giải phóng những nỗi đau nguyên thuỷ đã chôn chặt từ thời thơ ấu.
Có những ngày trái tim của mình đau như vỡ tung ra và mình không làm được gì khác ngoài tìm một chỗ trú ẩn và nằm khóc.
Nhưng đó cũng là những ngày mình có thể nhìn thấy sự thật bên trong chính mình. Rất nhiều nỗi đau sinh li tử biệt. Rất nhiều những giọt nước mắt lẽ ra phải rơi từ những ngày tháng đó. Rất nhiều lần thay vì đau khổ khóc thương trọn vẹn, mình lại phong ấn nỗi đau vào một góc nào đó trong tâm hồn, giả vờ là mình ổn và đóng vai một kẻ bình thản trước dòng chảy vô thường của cuộc đời.
Nên đến giờ này, mình nhìn nỗi đau trong sự thực tế và chấp nhận nỗi đau là một phần tự nhiên, chấp nhận cả việc chăm sóc nỗi đau như một điều tất yếu, và chỉ bằng cách như vậy mình mới cảm thấy có thể sống tiếp với ý niệm về sự sinh li tử biệt.
Nên hãy thành thật với lòng mình. Thương thì cứ thương. Nhớ thì cứ nhớ. Cần níu kéo thì níu kéo. Không muốn buông thì không cần phải ép mình buông.
Trái tim và cuộc đời có sự tự cân bằng riêng, vì hiển nhiên mình sẽ sống tiếp, tất cả rồi sẽ ổn, dù đoạn đường của nước mắt có thể dài bao lâu đi nữa.
#nhunggocnhincuocsong_Blogchuyenvan
🎯 Top1Go : LINK ĐẾN NHÀ CUNG CẤP THƯƠNG HIỆU NÀY
🎯 Top1Go : LINK TO THIS BRAND SUPPLIER
🚀🤖💻🐱🐠🐕🐈⬛🐾🦜🐰🐹🐠🦎🐢🐭🐇🛠️🍎🎡⛷🚁🏇🍹🏂💄👄🧴💕 …
###TOP1INDEX-100057550963946###
Đêm qua học trò nhắn tin hỏi: Năm thanh lọc số 9 có thật không thầy? Có thật sau 9/9/2025, những người rời khỏi mình là những người cần đi, và những người , shares-45✔️ , likes-181️️ , date-2025-12-02 02:40:23📰🆕
#Đêm #qua #học #trò #nhắn #tin #hỏi #Năm #thanh #lọc #số #có #thật #không #thầy #Có #thật #sau #những #người #rời #khỏi #mình #là #những #người #cần #đi #và #những #người